Nước vối quê hương

– Nguyễn Trọng Định

Đêm rừng già đi nghe mưa rơi.
Một mảnh áo không che được cơ thể
Nước chảy qua môi nhấp từng ngụm nhỏ.
Tôi nhớ mẹ tôi ngồi bên cạnh cái giỏ
Nước máy ngọt, đặc, chuyện xưa
Oh nhớ,
Khu vườn của quê hương chúng tôi
Cây xoài già trắng nắng mưa.
Từng cành mỏng mốc meo đều in dấu tuổi thơ
Tháng 5 tới, chỉ có thể thấy chồi non
Đọt chín vàng mẹ đem ngâm giấm.
Hạt khô giòn dưới nắng nhỏ
Rồi ngày tháng đầy hũ nước gốc cau.
Tháng lạnh trải rơm làm ổ ngủ
Nước mưa ấm phương Bắc, tôi ngồi trên đống lửa
Câu chuyện về những mùa tôi chia sẻ lại
Cốc nước ấm ngạt ngào hương vị thuốc ta.
Nhưng nhấp cho khỏi ngọt lịm nơi đầu lưỡi
Tôi sưởi ấm tay dưới nắp bông nóng
Nghe thủ thỉ chuyện xưa
Có gà chín cựa, ngựa chín cựa đỏ.
Trận nước dâng
Anh hàng xóm quay lén nhưng nghe lén
Chợt hỏi: -Sơn Tịnh thắng hay không?
Mẹ ơi!
Đêm nay quê ta có những hạt mưa to
Nồi dày chắc trong rổ còn nóng.
Tháng năm cuối trong vườn chồi
Cô hàng xóm có còn giúp đỡ mẹ cô không?
Chúng tôi đi giữa rừng vào một đêm mưa
Trái tim vẫn ngọt ngào hương vị quê nhà.
Súng chắc trong tay, cơm cuộn bên hông
Theo chân nhau đẩy cây băng đi tới
Đất nước ta còn đạn, kẻ thù cày
Thúc giục chúng ta bước nhanh trong mưa
Các mẹ ơi cho con hỏi đi con gái nhỏ.
– Tôi sẽ không giống như Sơn Tinh ngày xưa.
Tôi sẽ trở lại với nhiều hứa hẹn
Bên ấm áp kể cho mẹ nghe về những chiến công
Lâu lâu, nụ đầu nhà mang hương.

Tổng hợp


Để lại bình luận

✔ Không sử dụng từ khóa trong mục "Tên".
✔ Sẽ hay hơn nếu dùng tên và địa chỉ email thật.
✔ Sử dụng tiếng Việt có dấu.